[ONESHOT] Tiểu mặt trời (Part 3) ||| EXO ||| ChanBaek

Untitled-1

TIỂU MẶT TRỜI

Tác giả: Vi Ái Mẫn

BẢN EDIT ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ

Edit: Thiên Nhi

Part3.

Cậu quả nhiên không còn là tiểu mặt trời của tôi rồi, thái độ của cậu, là không còn thương tôi nữa, phải không?

Park Chanyeol cũng không nghĩ tới, Baekhyun mới vừa rồi ánh mắt mơ màng, tỉnh táo lại, vừa mở miệng lại nhắc tới Lim Yoona, hiểu lầm gì đây ta.

Thấy Baekhyun mắt mũi từ từ hồng đỏ lên, Park Chanyeol nhíu mày.

“Nói bậy bạ gì đây, đầu óc bị hỏng rồi hả? Cái gì mà Lim Yoona. Chanyeol bây giờ chỉ để ý cậu đang nóng rần lên, Chanyeol muốn cậu nghỉ ngơi thật tốt, tới đây, thay quần áo rồi nằm nghỉ.”

Park Chanyeol nói một hơi, sau đó thanh âm bắt đầu có chút biến hóa, thật giống như không có cách nào đối với Baekhyun tức giận.

Ngoan, đem quần áo thay ra, được chứ.”

Park Chanyeol cuối cùng vẫn là ôn nhu mà cùng người trước mặt nói chuyện.

Baekhyun yên lặng nhìn người trước mắt, từ từ gật đầu.

Park Chanyeol đem Baekhyun ôm tới bàn học, nhẹ nhàng đặt lên ghế.

『Như thế nào lại giống như trước kia, nhẹ như vậy, hẳn là phải bồi bổ nhiều một chút. 』 Park Chanyeol thầm nghĩ.

Từ từ nút áo cởi ra, kéo xuống áo sơ mi đã ướt đẫm, Chanyeol lấy một chiếc áo mới từ tủ đồ bên cạnh, giúp Baekhyun mặc vào.

Từ đầu tới đuôi, Baekhyun vẫn là cúi đầu, an tĩnh ngồi ở trên ghế, mặc cho Park Chanyeol thay đồ dùm mình.

Xế chiều, ánh sáng rực rỡ mà ấm áp xuyên qua cửa sổ, rơi trên người bọn họ. Baekhyun từ từ ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài. Cảm giác tinh khiết tựa thiên sứ, yêu ớt, như là không thể chịu được bất cứ thương tổn nào, bất tri bất giác, trong đầu Park Chanyeol xuất hiện ý nghĩ đó.

“Chờ cậu hạ sốt, tớ mang cậu tới tầng thượng. Ngắm mây một chút, hóng gió một chút, ấm áp mà rất thoải mái” Park Chanyeol ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nắm lấy hai bàn tay nhỏ bé kia.

Baekhyun cúi đầu nhìn Park Chanyeol đang ôn nhu cười trước mắt, nhịn thật lâu, cuối cùng cũng bạo phát ra ngoài.

“Park Chanyeol, cậu, tên khốn kiếp này khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp! ! ! ! ! ! ! !”

Baekhyun ngồi xổm xuống, đá ghế qua một bên, rút hai bàn tay đang bị nắm lấy ra, phóng về phía cổ của Park Chanyeol, lại bị ngã vào vòng tay của cậu ta.

Park Chanyeol an toàn tránh được sự tấn công, lại ôm được Baekhyun, trong lòng thầm cảm thán, cuối cùng cũng khóc lên rồi, Baekhyun hẳn là đã nhịn thật lâu đi.

“Đừng khóc, tớ sẽ đau lòng.” Hai người duy trì tư thế thật lâu thật lâu, Park Chanyeol giúp Baekhyun thuận khí, vỗ vỗ lưng cậu, mỗi một động tác, đều ôn nhu, khiến cho Baekhyun cảm thấy, thật ấm áp.

“Khóc đã chưa, Baekhyun của chúng ta.” Park Chanyeol cẩn thận nâng khuôn mặt đẫm nước của Baekhyun, đau lòng, nhẹ nhàng lấy tay lau sạch, tựa như một đứa nhỏ đối đãi với món đồ chơi mình yêu nhất. Nhẹ nhàng, ôn nhu, cẩm thận.

“Ưm. . .” Baekhyun vòng tay qua cổ của người mình thương mến bao lâu nay, tiểu mặt trời của cậu.

“Đứa ngốc, khóc cái gì chứ hả. . .” Park Chanyeol ôm lấy eo của Baekhyun, tiểu thiên sứ của mình.

“Khóc cậu gần đây không chịu để ý tớ, khóc cậu gần đây cũng không quan tâm tớ, khóc cậu gần đây cũng cùng Lim Yoona ở chung một chỗ.” Baekhyun vừa lên tiếng, trên mặt tràn đầy ủy khuất, thanh âm cũng bởi vì khóc mà trở nên khàn khàn.

“Tớ lúc nào không để ý cậu, lúc nào không quan tâm cậu, lúc nào ở cùng một chỗ với Lim Yoona.” Park Chanyeol kéo dãn khoảng cách giữa hai người bọn họ, để hai vầng trán tựa vào nhau, nhìn thẳng vào đôi mắt vì khóc mà sưng đỏ.

“Cậu ngày đó không phải là cùng cô ấy đi dạo phố dưới dù trong lúc mưa sao?” Bởi vì dựa vào quá gần, khuôn mặt Baekhyun một mảnh đỏ ửng, mà thanh âm cũng dần nhỏ lại. Ở trong mắt Park Chanyeol, Baekhyun trong nháy mắt biến thành một bé mèo nhỏ đáng yêu mà nhu thuận.

“Ngày đó là bởi vì mưa lớn quá nên mới xài chung dù nha, cũng không thể để lại cô ấy một mình được.” Baekhyun vốn là muốn lùi lại liền bị Chanyeol túm lại, nhưng là Chanyeol không cẩn thận, dùng lực quá lớn, khiến cho đôi môi hai người dán chung một chỗ. Quả nhiên, tương tự như trong tưởng tượng, mềm, thật mềm.

Baekhyun kinh ngạc mở lớn hai mắt, ngây ngẩn cả người.

“Đứa ngốc, nhắm mắt lại.” Park Chanyeol mở mắt, quả nhiên thấy Baekhyun so sánh với bình thường còn muốn mở mắt lớn hơn, liền khẽ kéo dãn một chút khoảng cách kêu Baekhyun nhắm mắt lại, một lần nữa hôn lên đôi môi mềm mại kia. Một tay phủ lên hai mắt Baekhyun, một tay ôm thật chặt lấy eo của cậu ấy, Chanyeol đem thân thể hai người dán chung một chỗ, ngày càng chặt.

Baekhyun nghe lời nhắm mắt lại, hai tay vốn đang ôm cổ Chanyeol lúc này kéo bàn tay đang che kín hai mắt của mình, từ từ đem hai bàn tay đan vào nhau, thật chặt. Mà Park Chanyeol cũng chính là thuận theo cậu, đến cho cậu ấy nhẹ nhàng đan mười ngón tay vào nhau, đem hơi ấm xuyên qua lòng bàn tay, từng điểm từng điểm truyền cho cậu ấy, để cho đôi bàn tay nhỏ bé lạnh như băng ấy được ấm áp.

Hai người cũng yên lặng, người nào cũng không có muốn làm ra động tác kế tiếp, chỉ cần như vậy ở chung một chỗ, nhẹ nhàng hôn lấy.

TBC

One thought on “[ONESHOT] Tiểu mặt trời (Part 3) ||| EXO ||| ChanBaek

  1. Pingback: [Mục lục][ONESHOT] Tiểu mặt trời ||| EXO ||| ChanBaek | Wan Ji Lee

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s